[Truyện ngắn Chợ Lạc Xoong] TẬP 4: Ở Dưới Này, Người Ta Không Đóng Cửa

Bà Năm ngồi trước hiên từ hồi sớm, cái ghế nhựa bạc màu kê sát hàng rào. Bà ngồi đó hoài, tay phe phẩy cây quạt nhựa cũ, mắt thì cứ liếc qua căn nhà kế bên.

Nhà đó mới dọn về chưa lâu, dân thành phố. Nghe đâu ở chung cư mấy chục năm trời, tới lúc đổi việc mới về đây. Từ ngày về xóm, cửa nhà lúc nào cũng đóng. Sáng đóng, trưa đóng, chiều cũng đóng. Ít thấy người ra vô, càng hiếm nghe tiếng nói chuyện.

Mấy bữa đầu, mấy bà trong xóm còn ghé kêu cửa hỏi thăm. Hỏi ở quen hông, hỏi có thiếu trước hụt sau gì không. Người trong nhà lịch sự lắm, cười nhẹ, dạ dạ cho phải phép, rồi khép cửa lại liền.

Từ đó mấy bà bớt gõ cửa nhưng bớt gõ chớ đâu có bớt để ý. Ở xóm này, người ta quen nhìn nhau để biết còn yên hay đã có chuyện.

Bữa nọ, trời âm u từ sáng sớm. Xế chiều mưa rỉ rả, gió thổi ngang xóm, mấy tàu dừa nước ngoài mé mương đụng vô nhau xào xạc. Nhà kế bên đóng cửa suốt ngày, tới tối cũng hổng thấy bật cái đèn trước hiên như mọi bữa. Bà Năm thấy trong bụng bồn chồn, cứ ngồi nhổm lên ngồi xuống hoài, thấy thiếu thiếu cái gì đó mà nói hổng ra.

Khuya khuya, xóm đang ngủ, bỗng nghe tiếng khóc vọng ra. Không lớn, mà nghe dai dẳng. Tiếng đàn bà khóc nghẹn, đứt quãng, như cắn răng nuốt nước mắt vô trong mà nuốt hổng trôi. Mấy bà trong xóm giật mình thức dậy gần như cùng lúc. Bà Sáu chụp đại cái khăn rằn quàng lên cổ, xỏ vội đôi dép nhựa, lật đật đi qua nhà kế bên, tay gõ cửa lóc cóc.

Gõ mấy cái mới nghe tiếng then cửa kéo lạch cạch. Cửa hé ra, người đàn bà trong nhà đứng đó, tóc tai rối bời, mặt tái mét như người mất hồn. Trong nhà, một đứa nhỏ ngồi bệt dưới nền gạch, hai tay ôm cái balô, mắt ráo hoảnh, nhìn trân trân ra cửa mà hổng nói tiếng nào. Bà Sáu liếc một cái là biết có chuyện, hỏi liền, gọn hơ, không vòng vo: “có sao hông con?”

Người đàn bà ôm mặt, đứng im một hồi lâu mới nói ra được: “Con trai lớn của con nó bỏ đi rồi. Nó đi hồi xế chiều, hổng nói với ai câu nào, để lại cái balô với mấy bộ đồ cũ, vậy thôi”

Xóm đứng sững lại một nhịp, rồi rần rần động lên. Không ai hỏi vì sao, cũng hổng ai hỏi trước đó trong nhà có lục đục gì không. Người kéo ghế lại ngồi sát bên. Người lụi hụi vô bếp bắc ấm nước. Người dắt đứa nhỏ vô trong, xoa đầu, nói mấy câu vu vơ cho nó bớt sợ. Căn nhà đang lạnh ngắt, tự nhiên đông người, đông tiếng thở, đông hơi ấm.

Mấy ngày sau đó, cả cái xóm thay nhau ghé. Bà đem qua nồi canh nóng, bà xách theo dĩa cá kho tộ, có bữa chỉ ghé ngồi một chút, hỏi thăm vài câu rồi về. Không ai nói lời khuyên cao đạo. Không ai làm ra vẻ thương hại. Chỉ có mặt đó, cho căn nhà hổng bị trống trải.

Rồi từ từ, nhà đó bắt đầu sáng đèn sớm hơn. Cửa hổng còn đóng kín mít suốt ngày. Có bữa mở hé ra chừng nửa cánh, đủ để nghe tiếng người trong nhà đi tới đi lui. Ít bữa sau nữa, người đàn bà đem ghế ra ngồi trước hiên. Ngồi còn ngại, lưng cứng đơ, thấy ai đi ngang cũng cười gượng cho phải phép.

Một buổi chiều, người đàn bà đem ra mấy ly trà nóng, trà gói mua ngoài tiệm tạp hoá đầu xóm, rót mời mấy bà hàng xóm. Tay bả run run, nói thiệt lòng rằng bả hổng quen mấy chuyện này. Ở chỗ bả ở, có chuyện gì cũng tự đóng cửa lo, ai nấy giữ phần nấy, ít ai hỏi han.

Bà Năm nghe, cười hiền, nói gọn lỏn: “ở đây hổng ai lo một mình hết trơn đâu, ở dưới quê này nó là vậy”.

Rồi cửa nhà mở nhiều hơn. Đứa con nhỏ chạy ra sân chơi với mấy đứa trong xóm, la hét um sùm. Người đàn bà bắt đầu ngồi nghe mấy bà kể chuyện xưa, chuyện cũ, chuyện hổng đầu hổng đuôi mà nghe riết rồi cũng quen tai. Có bữa bả cười lớn một cái, rồi chính bả giật mình, vì lâu lắm rồi mới cười được như vậy.

Ở xóm này, mấy bà hàng xóm vẫn hay nhiều chuyện. Vẫn hỏi han, vẫn dòm ngó, có khi hỏi hơi lố nhưng nhờ mấy cái dòm ngó đó, người ta hổng bị bỏ lại một mình trong lúc đau nhất. Nhà có thể đóng cửa cho yên, còn xóm thì hổng quen làm vậy. Xóm quen mở lòng.

Ban Quản Lý Chợ Lạc Xoong kể lể

Chợ Lạc Xoong
Logo